Sơn Thùy Trùng Mây

Tựa hoa rơi bên thềm Ta chìm trong cô liêu Sông vắng tiêu điều mình ta Chẳng trách người quá vô tình Xin đừng đi đừng đi Vạn lí hóa chia ly vì ai Lệ hoen bờ mi vì sao Cớ sao đành quên câu thề Để mình tôi trên lối Mối duyên không thành Liệu hoa nào không hương sắc Chẳng vương giọt sương mai vàng Tình nào không vội vàng ngang trái Mãi chẳng vỡ tan Ngày nào mơ ước Một ngày sơn thủy trùng mây Ngày ta hạnh phúc bên đời Ngày hoàng hôn trải khắp Vạn hướng trùng dương nối hai phương trời Sợi tình duyên ấy bây giờ chẳng thấy Còn đây mỗi chiếc son gió không màu Tình muôn kiếp từ nay về sau Làm sao biết tìm được nhau Nợ tiền có trả là xong Nợ tình mắt chảy thành dòng Tình cảm người đập người xây Nếu mà biết trước thì đừng chờ mong Bỏ thì thương mà vương thì tội Anh sợ em khổ mà thôi Trăng rằm chưa đỏ mây trôi Chưa đỏ mây trôi Cõi lòng tan nát Mặc xác dù anh đau Ngoài kia là bão Gió bắt ta phải đương đầu Đã là của nhau Đánh mất nhau làm sao thấu Rớt giọt máu ân hận trong tim Bao nhiêu khổ sở ta đương đầu Mang người thương về đây được không Đem niềm tin mình đi ngược giông Anh chờ em ngày sau về đâu Ngồi đây nhìn mây chờ em được không Trên tay còn mang nhành bông Muốn rời xa nhưng không đành lòng Nhấc bổng nhẹ mình vào chiếc bóng Trải rộng nỗi buồn trĩu hóa hư không Hóa hư không Nhưng mà chưa nhưng mà chưa Mây vẫn trôi lang thang trong chiều mưa Trong chiều mưa Theo giấc mơ em đi không về nữa Yêu nhau như họa lí Điêu ngoa như họa kỳ Lòng người giờ như ngạ quỷ Với nhau ta lạ gì Lệ hoen bờ mi vì sao Cớ sao đành quên câu thề Để mình tôi trên lối Mối duyên không thành Liệu hoa nào không hương sắc Chẳng vương giọt sương mai vàng Tình nào không vội vàng ngang trái Mãi chẳng vỡ tan Ngày nào mơ ước Một ngày sơn thủy trùng mây Ngày ta hạnh phúc bên đời Ngày hoàng hôn trải khắp Vạn hướng trùng dương nối hai phương trời Sợi tình duyên ấy bây giờ chẳng thấy Còn đây mỗi chiếc son gió không màu Tình muôn kiếp từ nay về sau Làm sao biết tìm được nhau Ngày nào mơ ước Một ngày sơn thủy trùng mây Ngày ta hạnh phúc bên đời Ngày hoàng hôn trải khắp Vạn hướng trùng dương nối hai phương trời Sợi tình duyên ấy bây giờ chẳng thấy Còn đây mỗi chiếc son gió không màu Tình muôn kiếp từ nay về sau Làm sao biết tìm được nhau Rồi mưa giông đến đây thiếu vắng Một bóng hình không phai Bàn chân ai đợi ai Nghe tiếng khóc trong đêm dài Nghe tiếng khóc trong đêm dài Thuyền qua sông còn ngóng trông Hồng trần vỡ duyên cũng lỡ làng Hóa mây ngàn dần tan Theo ánh trăng vàng Theo ánh trăng vàng Nàng thương thân mình cô liêu Cứ trông mong mỗi sớm chiều Một tâm thư từ chàng Mà sao chẳng thấy đâu Làm sao quay ngược thời gian Dù trong mơ ta vẫn xin níu tay Hẹn ngày sơn thủy trùng mây