Lyrics: Đặng Văn Sang/Nguyễn Kim Thành/Nguyễn Trần Trung Kiên Music: Đặng Văn Sang/Nguyễn Kim Thành/Nguyễn Trần Trung Kiên Từng hạt mưa kia nhẹ rơi bên cuộc đời này Tình nhẹ nhàng tựa hương hoa còn vương bên bầu trời này Nàng chỉ là hư vô là sương sa mà trời đày Một mình ngồi ngân nga, lời ca đan âm gió
Ở giữa phong tình này còn vương đắng cay Gương khi vỡ nhẹ mà tại sao xước tay Hương hoa với nguyệt Không biết rượu này say ai?
Cớ sao lưu lệ này còn vương mắt em Chuông treo trước nhà vì ai cất lên Âm vang khứ hồi Tình ta đành tiên lãng Ai í ai ì ai
Và dòng nước mắt, cứ thế nàng rơi Bước chân người đi, xa thật xa, chẳng thể về nữa rồi Trách duyên mình kém, chẳng thể thành đôi Để cho nàng rơi khỏi nơi vòng tay, chẳng thể nào giữ lại
Và ngày nàng mang chiếc áo gấm vóc lụa là, trên kiệu hoa vu quy Phía sau rèm thêu hoa với màu son, chẳng thấy nàng mỉm cười Đôi tay nàng chẳng lấm lem bùn đất, như còn khi với ta Giờ đây vàng son trên tay nàng mang, sao mà ta sánh ngang?
Mây đen mưa giông lại vây bầu trời Trái tim cả hai càng thêm đớn đau Một người buộc đi về nơi vinh hoa Một người từ xa ngày đêm ngóng trông
Trách duyên này lỡ khi ta còn thương Khiến xa thật xa cả 2 còn vương Trách thân này không thể mang vinh hoa Để đưa nàng quay về đây với ta
Mây đen mưa giông lại vây bầu trời Trái tim cả hai càng thêm đớn đau Một người buộc đi về nơi vinh hoa Một người từ xa ngày đêm ngóng trông
Trách duyên này lỡ khi ta còn thương Khiến xa thật xa cả 2 còn vương Trách thân này không thể mang vinh hoa Để đưa nàng quay về đây với ta
Ở giữa phong tình này còn vương đắng cay Gương khi vỡ nhẹ mà tại sao xước tay Hương hoa với nguyệt Không biết rượu này say ai?
Cớ sao lưu lệ này còn vương mắt em Chuông treo trước nhà vì ai cất lên Âm vang khứ hồi Tình ta đành tiên lãng Ai í ai ì ai
ngày nàng bước lên xe hoa và nàng rời xa nơi này Trên người nàng thêu lụa là gấm vóc tay cầm chén rượu vơi đầy Bầu trời khói sương đưa nàng khuất bóng trên kiệu hoa vu quy Nàng để lại ta cùng nỗi thương nhớ tản mạn trên hoa lưu ly Mặt trời le lói chiếu tâm hồn làm ngả bóng nỗi buồn trong anh Giờ hai ta giữa hai phương trời ranh giới tình duyên này mong manh Vậy ta lỡ mất nhau một kiếp không thể nào nên duyên vợ chồng Nàng hưởng vinh hoa và phú quý còn ta chìm trong cơn mộng hồng Nàng nguyện bỏ lại kỷ niệm đã vun đắp lên tình ta Giờ ta thiếu một nốt trầm để hoàn thiện bản tình ca Hoà cơn gió heo may nỗi buồn đưa ta phiêu bồng Tự hỏi khi nàng quay đi việc gì khiến ta xiêu lòng
Nàng nguyện bỏ lại kỷ niệm đã vun đắp lên tình ta Giờ ta thiếu một nốt trầm để hoàn thiện bản tình ca Hoà cơn gió heo may nỗi buồn đưa ta phiêu bồng Tự hỏi khi nàng quay đi việc gì khiến ta xiêu lòng
Ở giữa phong tình này còn vương đắng cay Gương khi vỡ nhẹ mà tại sao xước tay Hương hoa với nguyệt Không biết rượu này say ai?
Cớ sao lưu lệ này còn vương mắt em Chuông treo trước nhà vì ai cất lên Âm vang khứ hồi Tình ta đành tiên lãng Ai í ai ì ai
Và anh đã Cố để có thể đưa đôi tay Những cơn kí ức vẫn hiện trong đầu Anh vẫn chưa thôi say Cớ sao mà ta Yêu nhau đến quên bản thân mình Vinh hoa phú quý sinh ra u khí Lại đến cản chân tình
Đôi tay ta nắm Đã hẹn thề về những ngày sau vu quy Trôi ngay xa lắm ôi cay ta lắm Tim này đau như khi Ngàn vết dao đâm chàng chết trong tâm Khi mà nàng cứ đi Dù nàng không muốn sao bằng giông cuốn Nước mắt nàng ứ mi
Cả 2 không sai, nhưng cũng chẳng có ai là đúng Khi lệnh bài hắn ban đi,trên đời này chẳng có ai mà xứng Dù cho con tim chai và cứng, ta vẫn cảm thấy đau thật nhiều Trên đời đâu có sai và đúng, khi quyền lực nó đi ngược chiều
Nên vậy ta đành bất lực thôi Khiến 2 dùng nước mắt ngừng trôi Phu thê ta không nên được Có lẽ đành phải chấp làm tôi Để có thể nhìn em suốt kiếp Ngăn lại dòng nước mắt nàng rơi Ta chỉ đành cúi đầu bước tiếp Đơn giản vì không muốn mất nàng thôi
Ở giữa phong tình này còn vương đắng cay Gương khi vỡ nhẹ mà tại sao xước tay Hương hoa với nguyệt Không biết rượu này say ai?
Cớ sao lưu lệ này còn vương mắt em Chuông treo trước nhà vì ai cất lên Âm vang khứ hồi Tình ta đành tiên lãng