Music: Vũ Đức Kiên/Trần Ngọc Trung Lyrics: Vũ Đức Kiên/Trần Ngọc Trung Em cho 1 tâm hồn gã thi sĩ giờ đây phải ngẩn ngơ Em cho mọi thứ trở nên bình yên và thêm chút thẫn thờ Em cho trái tim anh quên hết đi những câu chuyện buồn Cảm xúc bấy lâu anh đã phải suy nhưng đâu hiểu được Đưa đôi bàn tay đặt lên dòng thơ mà chẳng thể viết gì Bao nhiều điều trong lòng anh mà sao giờ đây lại khó vậy Vốn nghĩ trái tim anh đã giá băng ko điều gì lay Nhưng đối với em nó đã mở ra anh đâu nào hay
đã yêu em rồi Thật lòng tim anh đã rung liên hồi Thật lòng là anh đã yêu ngay từ lần đầu tiên Dù chỉ 1 lần thoáng qua đã ko thể nào tan biến x2
Anh yêu em, không thể nào đếm Dù bao nhiêu sao không thể nào hết Ngàn cơn mưa kia cũng không thể xóa Hình em trong tim như ghim vào đá
Anh yêu em, không thể nào đếm Dù bao nhiêu sao không thể nào hết Như giấc mông đẹp trong tim anh cùng bao hành trình Đã lỡ là người thương em hơn cả bản thân mình
Một người anh thương Với anh chính là 1 người yêu em giống như sâu đậm từ lâu
Đi qua một nửa cầu vồng Mà giờ vì nụ cười ai khiến anh phải mềm lòng Lặng thầm nhờ bầu trời kia cho anh gửi vài dòng Người dịu dàng tựa vầng dương xua mùa đông tê cóng Đêm là đêm dần buông ngày và ngày lại trôi Vẫn lê la hết góc phố cũ mọi hôm của anh cũng chỉ vậy thôi Ngậm điếu thuốc ở trên bờ môi, riêng mình anh lẻ loi Không gọi ai mỗi tối cho đến lúc khi anh gặp được em call phone đến tận nửa đêm nụ cười đôi môi ánh mắt trong đầu luôn là hình bóng của em người anh yêu có bao gã thèm bằng những lời tán cũ mèm thì đổ làm sao chỉ có thể nhận được lại dấu đã xem oh baby anh đã quá điên so crazy mật ngọt em trao my honey thì thầm bên tai nào hôn đi