Lyrics: Nguyễn Thành Phúc
Music: Kidz
Sáng mở mắt và ly phê đá
Check tin nhắn cả những email
Qua trang cá nhân bên em theo dõi
Xem một ngày mới của em ra sao
Tuy anh biết mình đã xa nhau
Sau ngày hôm đó không còn voice mess
Cả dòng inbox như một thói quen
Kể từ bây giờ cũng đã trôi hết
Anh đã, từng xem em là người đặc biệt
Sẽ đi cùng đến nơi cạn kiệt hơi thở
Nhưng giờ anh vẫn không ngờ
Cả con tim mình đã lạc nhịp
Biết tương lai cái gì cũng có
Nhưng tiếc một điều không còn có nhau
Đúng ra ta nên trân trọng thời gian bên cạnh
Thay vì chỉ sợ, một ngày đánh mất
Ánh mắt đôi môi
Cố nắm giữ sao vẫn không chặt
Một người anh đã thương thầm
Mái tóc dài và cả khuôn mặt
Luôn thường ngắm em vào mỗi sáng
Không dám mở lời đành giữ bên trong
Sao cõi lòng của anh lúc này
Như một khoảng trống ở giữa mênh mông
Tình anh như một cơn sóng
Em là gió xô đẩy biển cả
Mình không thể hòa hợp vào nhau
Như một cách nói thật khó diễn tả
Chuỗi ngày qua lại thấy càng xa
Không có liên lạc nào để kết nối
Và khi về đêm là lúc bóng tối
Nó lại xuất hiện chữa lành vết nhói
Phải chi mà bây giờ đây
Em còn mãi ở chốn nơi này
Thì chắc có lẽ anh không phải buồn
Mà cứ mặc mãi ở trong cơn say
Chuyện hai ta vẫn còn dang dở
Sao em lại vội vàng buông tay
Để lại trang nhật kí ngày ấy
Nước mắt lệ nhòa đâu ai hay
Cả thanh xuân anh dành cho em
Là một tình yêu muôn màu vàng
Vậy cớ sao em lại đi từ chối
Cho anh màu buồn như vậy nàng
Em biết không
Kể từ ngày em bước ra đi
Nơi đây cũng chỉ còn màu buồn
Mọi vật tĩnh lặng không nói nên chi
Rồi chuyện gì cũng sẽ tới
Thời gian cũng làm chóng qua thôi
Anh đang tự nhủ mình như vậy
Anh biết em cũng chóng quên tôi
Những hợp âm tay anh từng rải
Thêu vào lòng thêm câu chúc
Mong kiếp sau ta được gặp lại
Ở một nơi ta yêu đôi chút
Là vì ai? Mà anh phải ra như thế này
Men rượu dù cho bao nhiêu
Cũng không đủ làm cho anh say
Tại vì sao
Anh vẫn ngồi đây phải chờ đợi
Vì người con gái anh từng rất thương
Lại làm anh đau khi đêm tới