Cơn Bão Đi Qua

Lyrics: Nguyễn Ngọc Việt/Bùi Xuân Trường Music: Nguyễn Ngọc Việt/Bùi Xuân Trường Miền Trung ơi tôi quặn đau khúc ruột Cơn bão lớn lũ ngập trắng miền quê Lúa chín vàng chưa kịp hái mang về Còn gì đâu Ngoài tiếng thở than não nề Cảnh thiên tai đâu nào ai biết trước Nhìn con nước cha chỉ đứng âm thầm Mẹ lặng im trông về phía xa xăm Trời ơi sao trút giận như căm Lại một ngày nữa lặng lẽ qua Nhưng với đồng bào tôi Thì mỗi giây đều vất vả Hối hả chống trả nghiệt ngã Xót xa cay đắng quá Chẳng thể làm gì cả Chỉ mong một ngày không xa Khi tâm bão đã không còn hướng tới Khi lũ trẻ được an nhiên vui chơi Khi mặt trời đã hửng nắng Nơi cuối chân trời Khi mà cả miền trung ruột thịt Thân yêu sẽ không còn phải nghĩ tới Cơn bão đi qua Cuốn bay xa những ngôi nhà Ôi sao thương quá quê ta Những vất vả Những đêm ngày thao thức Mưa trút trên vai Trút lên cả nỗi đau u sầu Nguyện cầu trời cao sẽ thấu Lại là những tiếng lòng Cùng với tiếng mưa Nghe tin bão về Chỉ còn tiếng nữa Lại là miền Trung tuyến giữa Lại là biển nước cao như biển lửa Mẹ già con thơ Bao nhiêu dự định còn dở Tương lai còn chờ Nhưng khi cơn bão đi qua Cuốn trôi đi hết tất cả Bà mẹ bật khóc là Mất hết rồi mất hết rồi Nhà cửa đồ đạc bị cuốn hết rồi Bao năm tích góp giờ mất hết rồi Chỉ một cơn bão Tất cả bị cuốn trôi Cầu cho thiên tai sẽ qua mau Cầu cho mọi người được bình an Sau cơn mưa trời lại sáng Đồng bào thoát cảnh lầm than Miền Trung ơi tôi quặn đau khúc ruột Cơn bão lớn lũ ngập trắng miền quê Lúa chín vàng chưa kịp hái mang về Còn gì đâu Ngoài tiếng thở than não nề Cảnh thiên tai đâu nào ai biết trước Nhìn con nước cha chỉ đứng âm thầm Mẹ lặng im trông về phía xa xăm Trời ơi sao trút giận như căm hờn Bão lũ đi qua Đời lại thêm nghèo khổ! Nhà cửa nát tan Bụng đói thắt lòng Ruộng ngập nước Cây thì có sống được không Nước ngập mênh mông Nhìn chao ôi sầu não Cầu mong trời đừng ban nhiều mưa bão Để miền Trung lại nắng ráo trời quang Cho người dân có cuộc sống giàu sang Chẳng còn đâu cái cảnh Màn trời chiếu đất Mong cho cơn lốc kia ngừng quay Cho đôi bàn tay Lại đan lấy bàn tay Cho cả triệu trái tim Lại về chung một nhịp đập Cho cụ già sống an lành Dưới mái nhà quê hương Cho em thơ đùa vui Cùng bạn bè dưới mái trường Cho nước mắt của mẹ Sẽ không còn phải lăn nữa Cho dáng đứng của cha Sẽ không còn phải Lặng nhìn Cơn bão đi qua Cuốn bay xa những ngôi nhà Ôi sao thương quá quê ta Những vất vả Những đêm ngày thao thức Mưa trút trên vai Trút lên cả nỗi lo u sầu Nguyện cầu trời cao sẽ thấu