Lyrics: Nguyễn Trung Kiên/Huỳnh Hữu Khang Music: Nguyễn Trung Kiên Đôi khi tao viết về những ký ức, Viết về những chuyện từng đi qua Viết về tao, để tao viết về đời Viết vài dòng nguệch ngoạc ghi ra
Những thứ chỉ trong, cơn mơ Sống yên bình không mong hơn thua Sống để yêu, và sống để nhớ Cùng gia đình bên mâm cơm trưa
Nhớ ngày đi trên con đường đất với tâm hồn ngu ngơ Mọi thứ dần như thay đổi chỉ có con người cứ mãi nghĩ vu vơ Nhớ ngày đó tại sao trong cuốn sách hoá nhưng sao lại quá nhiều vần Tưởng thức một đêm để viết tâm sự nhưng rồi lại quá nhiều lần
Tao vứt đi thì không, tao thích nghi thì không Tao bước đi vì không một ai cầm cây bút ghi kỳ công Tao vứt đi thì không, tao thích nghi thì không Tao bước đi vì không một ai cầm cây bút ghi kỳ công
Tao từng bước dừng trước đám đông với bao người chen chúc Có người đi vài bước rồi ngã bởi bao kẻ ghen tức Tao từng ước mình sẽ may mắn trong những kẻ đen nhất Sau chừng bước chìm vào cay đắng với từng dòng trên mắt
Mài cho cái tôi này thêm sắc nhưng lại khiến con người bỗng trở nên tối hơn Tao thấy tao từ trong con người họ, như một chút ánh sáng từ một nơi tối hơn Và những ngày đó, những trải nghiệm và những thứ hằng ngày mà tao từng trông thấy Là lòng người như dãy số có hạn và phần còn lại là lòng tham không đáy
Làm cho bàn tay thêm chắc bằng cách mà cầm bút nguệch ngoạc và ghi ra Không ồn ào và không nhiều vội vã chỉ trong đêm tĩnh lặng chỉ mỗi tiếng guitar Và tao lại mò mẫm rồi lôi hết tất cả những rối ren từ lâu ở trong đầu Tao tự biến mình trở thành một hoạ sĩ với những bức tranh đều không mùi không màu
Đôi khi tao viết về những ký ức, Viết về những chuyện từng đi qua Viết về tao, để tao viết về đời Viết vài dòng nguệch ngoạc ghi ra
Những thứ chỉ trong, cơn mơ Sống yên bình không mong hơn thua Sống để yêu, và sống để nhớ Cùng gia đình bên mâm cơm trưa
Nhớ ngày đi trên con đường đất với tâm hồn ngu ngơ Mọi thứ dần như thay đổi chỉ có con người cứ mãi nghĩ vu vơ Nhớ ngày đó tại sao trong cuốn sách hoá nhưng sao lại quá nhiều vần Tưởng thức một đêm để viết tâm sự nhưng rồi lại quá nhiều lần
Tao vứt đi thì không, tao thích nghi thì không Tao bước đi vì không một ai cầm cây bút ghi kỳ công Tao vứt đi thì không, tao thích nghi thì không Tao bước đi vì không một ai cầm cây bút ghi kỳ công
Tao biết mình đang chìm trong biển lớn, biết rằng thời gian trôi qua Biết một mai vũ trụ sẽ đón nhận khi những mong cầu của tao đủ trôi xa Biết rằng gia đình nơi đó Biết rằng có người mong tao Biết rằng ai đang chơi chó Biết tự nhủ là mình sẽ không sao.