Khi Em Già Đi

Lyrics: Tạ Đình Cương/Hoàng Ngọc/Khoa Phạm/Phúc Pin Music: Tạ Đình Cương/Khoa Phạm/Hoàng Ngọc/Phúc Pin Khi em già đi Mắt lem nhem Tóc trắng bạc đầu Da nhăn nheo , tay run , tai ù Lưng lom khom Chỉ bước đi thôi đã thấy cực nhọc Khi em già đi Nếp nhăn nay đã một nhiều Đã qua đi thời tuổi thanh xuân Bao nhiêu là anh đèo Tự hỏi khi về già ai theo??? Nhưng anh vẫn sẽ mãi ở bên em cho dù gối mỏi răng thưa Dù cho em có xấu xí khi về già đi nữa thì tình yêu anh sẽ vẫn như lúc xưa Dù ngày nào đó em sẽ khó tính khi về già , thì anh vẫn sẽ ở bên Dù cho khi đó em có cáu gắt hay cằn nhằn thì ... anh vẫn sẽ lắng nghe Khi em già đi , ngồi 1 góc tự kỉ và nhai trầu Khi em già đi , như dự án bỏ hoang không ai thầu Mắt em mờ còn không thấy , tới lúc đó thì thằng nào mong lấy Chân thì run còn tay thì lập cập thôi viện dưỡng lão chào đón em trong đấy Khi còn trẻ làm bao chàng khốn khổ , ôm mộng và tương tư chỉ liếc là đổ đốn Khi về già em mang hàm răng giả vừa nở 1 nụ cười là thằng nào cũng trốn Chỉ có anh là vẫn ở cạnh bên , dù sắc đẹp của em đã nhăn nheo Chăm cho em từ A cho tới Z em chỉ việc ăn chơi với ngủ như chăn heo Thanh xuân qua nhanh lắm em ơi , dung nhan này cũng đến lúc phải hao mòn Bao người hâm mộ nhan sắc em bây giờ khi em già đi thử hỏi làm sao còn ? Chỉ có anh sẽ yêu đến khi bạc cả mái đầu xanh yêu luôn từng nếp nhăn Cho Đến khi cả 2 cùng chống gậy ... hàm trên hàm dưới cũng đã rụng hết răng Tình yêu của anh ko phải là vĩnh cửu vì mỗi ngày vẫn còn tăng hơn thế nhiều
Ta luôn là uyên ương hạnh phúc bất kể là đã ở độ tuổi xế chiều Cùng nhau nhâm nhi tách trà ... trước nhà ... anh sẽ quánh cây đờn còn em ca Mấy lão hàng xóm mon men lại gần thì hỏng có xong với anh đâu đó nha !
Trứng rán cần mỡ mà bắp cần bơ Yêu không cần cớ chỉ cần anh cơ Rồi khi em già thì mấy ai nhớ Những câu vô nghĩa còn ai đứng chờ ? Mái tóc bạc phơ em ngồi thẫn thờ Có anh bên cạnh câu hát vu vơ Tình yêu 1 thuở cứ ngỡ trong mơ Nhẹ nhàng như thơ đã tự bao giờ Tuổi xuân không thể níu kéo bởi vì bầu trời đã không còn xanh Bàn tay em anh vẫn còn nắm dù trời có sập thì vẫn còn anh Khi đôi môi em còn đỏ mọng anh vẫn mặc kệ bao kẻ tranh giành Khi nhan sắc giờ đã úa tàn tâm hồn thật sự mới là của anh
Em thường hỏi là khi em già nà … Mấy đứa nhỏ thì gọi em là bà … Sợ sẽ như chiếc lá rơi tà tà Anh hứa sẽ ko sao vẫn yêu em phà phà Không sao em đừng lo … cả 1 đời anh là che chở em Cho đến khi anh sức cùng lực kiệt thì hơi thở đó vẫn sẽ là của em Khi già dung nhan em tàn phai nhưng mà tim anh vẫn là em thâu tóm Trong mắt anh em vẫn sẽ đẹp nhất so với mấy bà già khác ở trong xóm Còn nếu hỏi tình cảm sẽ như nào … đơn giản anh sẽ nói tiếp câu
Lựa chọn em là điều sáng suốt nhất nếu có cơ hội vẫn mong có kiếp sau