Lyrics: Nguyễn Quang Anh/Nguyễn Thanh Pháp Music: Nguyễn Quang Anh/Vũ Quốc Bảo/Nguyễn Thanh Pháp Producer: DARRYS./Trần Viết Hoàng Anh đã hát lên Từng bài nhạc ngày xưa Và bài ca cuốn lấy trái tim Của những người con gái mộng mơ Không bơ vơ khi quay quanh anh Là những đôi mắt nhìn theo hò reo Cũng vì chặng đường tương lai Mà mình phải chia hai Nốc thêm khoảng 1-2 chai Tâm sự cùng cây mic Và đến khi anh cất lời Là giấc mơ mang cả đời Khi anh đã có tất cả rồi Lại chẳng còn em nữa Khi ta đã đủ sự trưởng thành Lại chẳng dành nó cho đối phương Tình yêu này có thật đáng thương Ở phía dưới ngọn đèn Có gã khờ đang hát Cố gắng mỉm cười Nhưng trong lòng tan nát Mất đi người rất quan trọng Có lẽ vì quá tham vọng Không thấy vui trong lòng Anh nhớ góc tối ở trong căn phòng Anh nhớ phút đón hoàng hôn Cùng người con gái vàng son Chỉ tại anh chẳng thể nắm tay em Giữ tay em níu tay em Lâu hơn một chút Để anh ổn định cảm xúc Có lẽ đến lúc chấm dứt Kết thúc thật rồi Kí ức lại triệu hồi nỗi đau Hàng vạn tinh tú ngoài kia dõi theo Bao lòng tin nhỏ nhoi trong veo Sao lại không hề giống như Lời ca kia mong cầu Nhưng tại sao lại không hề giống Sự tự cao và kiêu ngạo trên sân khấu Đoạn đường giờ một mình anh đi Vẫn làm điều anh tin Ta thì chẳng còn gì nữa Tồi tệ nhất là ngày em đi Sự thật làm anh suy Mặc dù anh cũng đã quen dần Với cuộc sống ở phía sau những ánh đèn Nhưng vẫn chưa quen được Một cảm giác trống vắng Những ngày thiếu em Không thấy vui trong lòng Anh nhớ góc tối ở trong căn phòng Anh nhớ phút đón hoàng hôn Cùng người con gái vàng son Chỉ tại anh chẳng thể nắm tay em Níu tay em giữ tay em Lâu hơn một chút Để anh ổn định cảm xúc Có lẽ đến lúc chấm dứt Kết thúc thật rồi Kí ức lại triệu hồi nỗi đau Và ngọn đèn kia sáng rực lên Rọi đường đưa anh tìm đến Một khoảng trời thật mới Nhưng chẳng có em Xin lỗi từ chối em ngồi với nhau Ở bao nhiêu hàng quán Anh có làm gì sai mà phải sợ hãi Với những lời bàn tán Chỉ có thể là post ảnh cùng em Ở chế độ close friend Công việc anh thức hẳn Đến khi em buồn Anh lại chẳng ngoi lên Trả lời anh đi hãy trả lời anh đi Liệu còn hy vọng Để có thể ôm lấy nhau Người ơi ừ thì thôi Vậy đành thôi một lần thôi Một lần anh được phép yếu đuối Với những ký ức tiếc nuối Không thấy vui trong lòng Anh nhớ góc tối ở trong căn phòng Anh nhớ phút đón hoàng hôn Cùng người con gái vàng son Chỉ tại anh chẳng thể nắm tay em Giữ tay em níu tay em Lâu hơn một chút Để anh ổn định cảm xúc Có lẽ đến lúc chấm dứt Kết thúc thật rồi Kí ức lại triệu hồi nỗi đau Không thấy vui trong lòng Anh nhớ góc tối ở trong căn phòng Anh nhớ phút đón hoàng hôn Cùng người con gái vàng son Chỉ tại anh chẳng thể nắm tay em Giữ tay em níu tay em Lâu hơn một chút Để anh ổn định cảm xúc Có lẽ đến lúc chấm dứt Kết thúc thật rồi Kí ức lại triệu hồi Có lẽ đến lúc chấm dứt Kết thúc thật rồi Kí ức lại triệu hồi nỗi đau