Ảo Giác

Lyrics: Thê Ngọc/Đạt Nguyễn/Tuấn Kha Music: Thê Ngọc/Đạt Nguyễn/Tuấn Kha Ảo giác ôm một đống tiền to Thằng nào chẳng muốn cuộc sống sau này sẽ không có phiền lo Mày có quyền được lựa nhưng cuộc sống không có quyền cho Có thêm tiền đầy túi túi, khi mà bụng còn no Quay ngược lại thời gian trước cái tuổi mà tao làm sai Tao từng là tệ nạn, trước khi mà tao lên cầm mic Năm đầu lên Sài Gòn, tao từng là một thằng Đồng Nai Tao đem âm nhạc đi bán, để một ngày họ biết tao là ai Mắt đã mỏi, đầu đã mệt nhưng không cần nghỉ Họ nói tao làm nhưng mà tay thì không cần chỉ Họ nói tao da đen đen đen y như thằng Mỹ Còn mấy cô gái ở trong quán bar họ gọi là đ* Huh huh Khi dòng người thì không thương Kẻ thù của tao không phải là mày chính tao ở trong gương Tao phải cố gắng hơn khi thời gian vẫn không còn lẹ Chắp tay lên cảm ơn ông trời không còn ba nhưng ta vẫn luôn còn mẹ Năm 15 tao phải đấu tranh nên trao sự sống này cho ai Tập làm quen với 4 bức tường cùng lời thầm thì thật đau tai Nước mắt nuốt hận thù nụ cười vì đời này nhiều phần mau phai Khi nó quyết cuộc đời này thì là phần đời mình cầm sau mic Cứu hết sức không nó chết mất, câu đầu cửa miệng trên băng ca Khi nó chém không nương, mới cắt phần đầu lặt lìa đá văng xa Trong cơn mưa nước mắt nó rớt, cố nén phần nào nhưng không ngưng Nó bước đến phiên tòa xét xử, đổ thừa oan nghiệt cho vong linh Sài Gòn bạc lấy bạc 30, ngồi rung đùi làm người ta vui Polymer cho người ta thấy giá trị tờ giấy này là bao nhiêu Chốt sang sông thì làm sao lui, Tướng, Sĩ, Tượng đều cùng lao lên Tai không nghe đôi mắt tao đui mày thấy tao cười chưa chắc tao vui Sống nơi dân tệ nạn đang vây xung quanh Thật thật, giả giả tụi mày lẫn lộn thì đừng mong rằng được ngồi chung mâm Than khó khăn nhưng không làm đòi có ăn Thủ thỉ to nhỏ bàn tán về tao thì đ*o khác gì loại máu tanh Tao không lớn lên từ nơi họ gọi là khu bê tha Sống giữa 4 bức tường chật kín, phải giao tiếp với nhau bằng camera Người hàng xóm cả mấy năm không nhìn thấy mặt, bị đưa lên VTV3 Họ nói rằng, ổng tự cắt cổ mình, mất máu tới chết khi đang phê pha Vậy như mày đã thấy, điều đó có ý nghĩa gì đâu Thứ khoảng cách, ở giữa giàu và nghèo, nó có thật sự đáng được đề cao Thằng đầu đường xó chợ, vẫn phụ mẹ bán từng bịch rau Nhưng có thằng, sống trong nhà cao tầng chửi cha mắng mẹ như thù địch nhau Bất hạnh bất hạnh Những kẻ cười trên tiếng la thất thanh Kẻ giàu càng trở nên giàu có, ôm tiền bảo hiểm những chuyến xe mất phanh Những đứa con mất mẹ, những đứa trẻ thì mất chị mất anh Tao đã mất đi cái sự tin tưởng, vào lũ kh*n n*n lật mặt rất nhanh Tao đã nghe về mày, một thằng nhóc không tuổi không tên Lấy câu từ để làm chân lý sống, bật loa và rap bốc lửa trong đêm Không có giàu và nghèo, không giả tạo, không ai nhìn đến Chỉ có mày và nhạc một mình tao biết, mic trên tay tao xiết, dù là mình mới gặp lần đầu và không quen