Music: Ngô Xuân Quang/Nguyễn Tùng Bách/Nguyen Xuan Tung Producer: Hoangtran Studio Lyrics: Nguyễn Tùng Bách/Nguyễn Xuân Tùng/Ngo Xuan Quang Vào một ngày nắng sớm… Vào một ngày nắng sớm… Lạc trong mớ cảm xúc hỗn độn, xung quanh ta đầy những trí tưởng Lục lọi trong tiềm thức thật lâu để tìm cho ra được một lý tưởng Đôi chân vẫn cứ thế bước tiếp, đến mọi nẻo đường nhân gian Lê bước đi mệt nhoài suốt kiếp mặc cho tiếng lòng vẫn còn âm vang Tâm trí ta còn đang mông lung, vươn khỏi bốn bức tường chật hẹp Hoà mình giữa bao la không trung để thấy cuộc sống này đang thật đẹp Trống rỗng tìm kiếm suốt cả đời, liệu rằng mình có thể bằng lòng Sẽ có được một câu trả lời, hay là trôi lạc giữa tầng không Ta không cần phải làm một bài ca lúc trầm lúc bổng và có nhiều âm hưởng Biến ta trở thành một nốt nhạc lạ để được len lỏi thật sâu trong tâm tưởng Giữa bể trời xa xôi và thăm thẳm nhưng cánh chim vẫn cứ thế mà tung bay Vì cuộc đời vẫn còn dài đằng đẵng nên ta sẽ không để tâm mình lung lay Thời gian kia, cứ xa khơi, lòng mình biết được điều đó Bước đi tới một nơi xa xôi, tìm bình yên trong chiều gió Đi thật xa và chẳng nhìn lại về dòng người vẫn còn đang râm ran Đi thật xa và chẳng nghĩ gì tới câu hỏi còn đay nghiến tâm can Vào một ngày nắng sớm, ta lang thang nơi đây Vào một ngày nắng sớm, tương lai ta đâu hay Một lần khóc trong niềm đau, thổn thức khi chờ ai Giờ chẳng còn thức giấc, khi cơn say bên ta Vào một ngày nắng sớm, ta lang thang nơi đây Vào một ngày nắng sớm, tương lai ta đâu hay Một lần khóc trong niềm đau, thổn thức khi chờ ai Giờ chẳng còn thức giấc, khi cơn say bên ta Giữa đồi sim ta đón ánh bình minh lấy hết sức bình sinh kệ những chuyện đắng ngắt Chỉ còn lại trời hoa xen lẫn vài lời ca kể về cuộc đời ta đến khi mà nắng tắt Nắm bắt yên bình giữ lại cho riêng mình để đến khi nhắm mắt trái tim vẫn biết cười Thế giới này phải bắt ta tìm lời giải, bây giờ sống làm sao để cho trọn kiếp người Giữ đôi chân trần trên mặt đất, nhưng tâm hồn ta vẫn bay cao Không muốn phân trần hay vật chất mà điều ta cần nhất là 1 vòng tay trao Nghe tiếng gió từng đợt phả vào cây Bao lời tâm sự ta lại thả vào mây Thời gian đuổi theo và vẫn đang chĩa súng, ta đi tìm lẽ sống nhưng biết ngả nào đây Sao cứ nhớ mãi đến những chuyện sầu bi Sao cứ sợ hãi rồi phải nguyện cầu chi Không như cổ tích nó chẳng nhiệm màu khi Lỡ để giọt nước mắt kia lại quyện đầu mi Đôi lần phá phách, cứ tưởng phá cách, sau lúc ngông cuồng mới biết mình vốn dại Ta có quyền tức, sao phải phiền phức, cứ lôi tiềm thức ra mà chỉnh đốn lại Còn nhịp beat dở dang đang cần flow và vẫn còn vần câu chờ ta xếp ngay ngắn Vốn là kẻ không tin vào số phận may mắn nên muốn thoát cảnh tay trắng thì sợ gì cay đắng Vì ta sống để rap và ta rap để sống từng ngày vẫn lớn lên với ước mơ thật bự to Người thì mong nhiều tiền người thì mong nổi tiếng, ta chỉ được muốn rap với một đời thật tự do (homie) Vào một ngày nắng sớm, ta lang thang nơi đây Vào một ngày nắng sớm, tương lai ta đâu hay Một lần khóc trong niềm đau, thổn thức khi chờ ai Giờ chẳng còn thức giấc, khi cơn say bên ta Vào một ngày nắng sớm, ta lang thang nơi đây Vào một ngày nắng sớm, tương lai ta đâu hay Một lần khóc trong niềm đau, thổn thức khi chờ ai Giờ chẳng còn thức giấc, khi cơn say bên ta