Lyrics: Nhật Hoàng/PiaLinh
Music: Nhật Hoàng/PiaLinh
Hai đôi bàn tay đan chặt
Đã được một lúc
Người ngủ người thì rơi nước mắt
Lên trên hột nút
Sóng mũi cay lòng nghẹn
Cảm giác như
Nó sẵn sàng làm bất cứ thứ gì
Để có thể đánh đổi lấy
Một phút bên nhau
Bao nhiêu năm trời mình cùng trải qua
Đúng nhiều chuyện thật
Giờ chỉ còn là những bức hình
Lưu giữ làm hiện vật
Có lúc thì mẹ con nó vui
Ngồi cười khúc khích
Có lúc thì xích mích
Nó trốn một góc ngồi niệm Phật
Mẹ không cần lo nữa đâu
Sẽ không con đau đớn
Sẽ không còn nước mắt để lau
Trần gian là nữa đầu
Thiên đường là nữa sau
Mẹ hãy yên tâm cứ đi tiếp
Để những thiên thần tới hát ru
Đưa người đi về nơi xa
Nếu mà có khó khăn
Thì con sẽ tự bơi qua
Người già sợ cô đơn
Họ chỉ muốn thấy gia đình
Thấy con mình
Đến phút cuối cuộc đời
Mà sao vẫn còn đi lo quan tâm
Hỏi han mấy đứa tụi bây
Đã ăn gì chưa
Mẹ sợ nó tốn tiền
Nên nói không thích mấy món mình đưa
Ghét bàn tay nhăn nheo này
Nuôi nó lớn được như này
Nó được ăn cao học rộng
Nhớ ra mẹ nó
Chỉ viết được tên của nó
Còn tên của bà thì chưa
Không biết đến khi nào ta mới gặp lại
Vòng tuần hoàn một vòng xoay
Xoay như là chong chóng
Trôi dạt như làn mây
Xin cho con được đến gần người
Mong khoảnh khắc đôi mắt chạm nhau
Thời gian kia sẽ ngừng chạy
Tuy người không còn đây
Nhưng tình yêu thương luôn mãi tồn tại
Vô lượng kiếp nào đó
Liệu duyên mẹ con mình sẽ gần lại
Đến khi nào ta mới gặp lại
Vòng tuần hoàn một vòng xoay cứ trôi
Từ khi nào con đã quên mất thực tại
Lời mẹ gọi vào mỗi sáng nay còn đâu
Giống như hoa hướng dương đón nắng
Con cứ hoài mong
Dù biết người không ở đó
Con vẫn đợi trông
Ta như làn mây giữa đời
Tìm thấy nhau tan rồi hợp
Về nơi đâu về nơi đâu
Đôi tay con giờ ai cầm
Duyên kiếp này đã hết rồi
Con sẽ làm người tốt hơn
Đến khi nào ta mới gặp lại
Chia đôi mảnh ký ức làm hai
Trải qua bao nhiêu kiếp lặp lại
Mình xa cách nhau
Thì biết đến bao giờ
Duyên mẹ con hai ta mới có hình hài
Sẽ có lúc duyên khởi
Có lúc duyên diệt
Mẹ không biết ngọt ngào
Nói dối thì chuyên nghiệp
Nhưng mẹ lại thương nó
Theo cách rất riêng biệt
Chỉ trách thời gian quá tàn nhẫn
Đã đã từng hứa
Trả lại thanh xuân cho mẹ
Nhưng thứ nó trả là trả treo
Phải lạc lối biết bao nhiêu lần
Trên chính con đường mình đã theo
Mới hiểu ra
Gia đình là bến đỗ duy nhất
Để con thuyền thả neo
Duyên nợ này vẫn chưa trả hết
Nên nên con tin một ngày nào
Vào một ngày nào đó
Mẹ sẽ tiếp tục
Giúp con mang giày vào
Dắt con đi vào đời
Cùng khóc cùng cười
Giống như những ngày đầu
Bầu trời không còn xám
Vì đã được chúng ta
Tô lên cho đầy màu
Chưa dám nói thương mẹ
Đâu mới là rào cản duy nhất
Mẹ muốn nó theo mảng tri thức
Nhưng nó lại làm phản quy tắc
Sau tất cả mẹ luôn là người
Giúp nó mang cơn khủng hoảng đi mất
Đến khi nào mới gặp lại
Thật sự là con không biết
Đời ta tiếp tục vô thường
Tan rồi hợp như bông tuyết
Hối hận giờ cũng đã quá muộn rồi
Tim quặn thắt từng cơn
Tay chân rụng rời
Tết năm nay
Không còn nơi để trở về
Liệu nhà mình còn đông đủ
Hay lấy chữ bận làm mở đề
Phải sụp hố
Thì ta mới có bài học để khắc ghi
Ích kỉ khi chỉ biết trân trọng
Từ lúc họ mất đi
Gửi kỉ niệm trước kia
Vào trong chiếc hộp đầy màu
Đã đến lúc nghỉ ngơi một chút
Nên hẹn người một ngày nào
Đến khi nào ta mới gặp lại
Vòng tuần hoàn một vòng xoay cứ trôi
Từ khi nào con đã quên mất thực tại
Lời mẹ gọi vào mỗi sáng nay còn đâu
Giống như hoa hướng dương đón nắng
Con cứ hoài mong
Dù biết người không ở đó
Con vẫn đợi trong
Ta như làn mây giữa đời
Tìm thấy nhau tan rồi hợp
Về nơi đâu về nơi đâu
Đôi tay con giờ ai cầm
Duyên kiếp này đã hết rồi
Con sẽ làm người tốt hơn
Đến khi nào ta mới gặp lại
Chia đôi mảnh ký ức làm hai
Trải qua bao nhiêu kiếp lặp lại
Mình xa cách nhau
Thì biết đến bao giờ
Duyên mẹ con hai ta
Mới có hình hài