Lyrics: Đặng Văn Sang/Hồ Như Thuyền/Lê Lương Music: Đặng Văn Sang/Hồ Như Thuyền/Lê Lương Ngả nghiêng ghiêng đôi nét bút hai tay ta đưa lên ôm lấy trời Dòng thơ in trên giấy kể lại một đời một kiếp ai ơi Chẳng yêu chẳng chung thủy sao lại hẹn thề những câu nửa vời Họa lên con tim chữ thương đau linh hồn lạnh lẽo chơi vơi
Một mình nơi này ta uống rượu say hoa Giọt buồn long lanh ở trên làn mi mắt Tình có đẹp là do người hay ta Cớ sao màn đêm này ngày càng hiu hắt Tay nàng gảy lên những phím đàn tranh Ta ngân vang âm khúc của kẻ si tình Mối nhân duyên này ko thể viết tiếp Bị ngăn cách bởi áp lực vô hình Vì nàng là người tô điểm khi giấc nồng say Bầu trời tráng lệ với những cánh hoa hồng bay Chim líu lo tiếng sáo trúc còn da diết Nma cớ sao giờ gió lối gió mây đường mây Ta ngược lòng mình muốn yêu nàng trong thầm lặng Ta muốn đc nghe tiếng chim thước bay về trời Tình ta như con thuyền ở giữa sóng yên biển lặng Nó luôn muốn đc một lần giăng buồm ra khơi Ta phải làm gì giữa một cuộc đời thong dong Nhan sắc của nàng ko cần điểm phấn trang hồng Nhật dạ đông lưu tình ta lai như xuân mộng Dẫu có hoá kiếp trăm năm vẫn còn lai một tấm lòng Ta phải làm gì giữa một cuộc đời thong dong Nhan sắc của nàng ko cần điểm phấn trang hồng Nhật dạ đông lưu tình ta lai như xuân mộng Dẫu có hoá kiếp trăm năm vẫn còn lai một tấm lòng
Thiên hạ trong bàn tay thì cũng chỉ như gió vơi mây Cố níu lại đôi mắt ai Ta họa nên hình dung người xưa dáng ai đứng dưới mưa Chẳng quay lại duyên đã lỡ ngàn năm
Ngả nghiêng ghiêng đôi nét bút hai tay ta đưa lên ôm lấy trời Dòng thơ in trên giấy kể lại một đời một kiếp ai ơi
lầu cao ngắm giai nhân ta hầu bao lắm, ai thân và đàn như vọng lên tiếng ai oán ngẫm về tương lai sáng, đương trai tráng khai tân Tặng nàng nén bạc này, tay lướt tích tịch đàn tranh tam bộ khúc nhạc, lúc lạc nhạn cảnh sắc say Khi tàn canh, mắt vàng anh Nàng đưa tay ngọc vén màn xanh rót không đầy thì chén không say, thưởng Tây vân nhuốm màu hồng nhật nữ nhi hương thấm mùi nồng mật thiên cung giả nhưng cầu vồng thật thân nàng tựa lãng lý bạch điều Giữa con sóng dập dìu Giữa con sóng dập dìu nghiêng nghiêng, ba chìm bảy nổi mơ kia chờ ngày nảy nở sinh sôi đổi tình thành bạc, vậy chắc ngân khố phải lạm phát tít mù khơi, ngàn dặm cát phủ trải vạn mạc ai biết cớ vì sao nỗi nhớ ghì sâu làm từng thớ thịt đau biết bao cổ khúc, vang lên trong rừng đổ trúc, lá nghiêng rơi đắp lên tình thủ túc đúc đồng chữ hiếu đạo, trọn vẹn nam nhi Trọn vẹn nam nhi Dù tình si vẫn Vững bước mình đi một thời tiếu ngạo
Ngả nghiêng ghiêng đôi nét bút hai tay ta đưa lên ôm lấy trời Dòng thơ in trên giấy kể lại một đời một kiếp ai ơi Chẳng yêu chẳng chung thủy sao lại hẹn thề những câu nửa vời Họa lên con tim chữ thương đau linh hồn lạnh lẽo chơi vơi…
Thiên hạ trong bàn tay thì cũng chỉ như gió vơi mây Cố níu lại đôi mắt ai Ta họa nên hình dung người xưa dáng ai đứng dưới mưa Chẳng quay lại duyên đã lỡ ngàn năm