Vẫn Còn Ở Đó

Lyrics: Trần Thế Anh/Huỳnh Thế Vũ Music: Trần Thế Anh/Huỳnh Thế Vũ Anh nhớ mình đã ở đây suốt năm mà Đã lâu rồi không ghé thăm và Thời tiết hôm nay xấu quá!
Anh sẽ lại tới trễ nữa nhỉ? Trong tâm trí mọi thứ trơ trọi như vừa mới xảy ra hôm qua
Hàng cây ở đây sao giờ nỡ phai màu Hôm nay anh lại mất nhiều thời gian đọc lại tin nhắn thuở ban đầu Dòng chữ anh ghi trước khi mang đi hy vọng đợi mong mà anh thích Giờ đã theo cây lớn lên như vẫn cố lưu lại kỉ niệm hoen sầu
Đau trong xác thân phồn hoa Trong hồn ta mỗi khi nhìn ngay phố Vết thương đó xăm vào da Tâm còn xa huống chi nghìn cây số
Lỡ như có ngày gặp lại, khi khu vườn nơi đây đã ló chồi Dối lòng " mình còn khỏe" nhưng thực ra anh chết từ năm đó rồi.
Tình anh sáng, như vì sao kia lao vào đêm, lụi ngay và tắt Anh đâu có khóc,những gì em thấy, chỉ là bụi bay, vào mắt Dòng nước khóe mi, chỉ cần đôi ba cái dụi tay là ngắt Trời đang mưa mà, nhưng đã để lại những hạt bụi gay và gắt
Anh lội cơn mưa, qua công viên ghế ngồi đung đưa Cây đã cao lá già hơn xưa, hàng rào cũ tróc màu sơn thưa Gió còn lay đưa, hình bóng em vẫn còn dây dưa Không biết em, đã đỡ hơn chưa
Một giây sau cuối Một giây đau thương Chẳng còn níu giữ điều gì trên những con đường
Ngoài trời còn mưa Ta đã quên chưa Hay lại giấu đi những thứ không còn nữa?
Vài dòng thư tay Còn lại gì lúc này Thôi đành quên hết đi nỗi buồn tháng ngày Đứng giữa trời mây Ta cũng chẳng hay Mình đã buông tay. Anh đâu còn cẩn thận gì nữa đâu em Sửa và soạn quần áo chi thêm Đã qua thời cười nói thâu đêm Anh đâu còn gì nữa đâu em
Môi mềm mại, mượt mà mái tóc Mượn màu hoa điểm mắt mơ quen Sự dịu dàng chảy qua đáy cốc Lời tỏ tình đó còn không em?
Trái tim này khó tách Nhưng vụn vỡ thì lại đem trao Dù biết gặp em không có cách Anh chập chờn như giấc chiêm bao Thế nên anh vẫn cứ chờ mãi, biết đâu khoảnh khắc quay lưng đi em lại xuất hiện
Anh cũng muốn nhiều người biết anh còn tồn tại trong thế giới này Đọc trọn vẹn quyển sách mình chưa kịp phần kết nên thế mới Níu lại em, anh chẳng mong chờ vạch đích Biết mình không hợp nhau nên anh đã có thêm nhiều sở thích
Anh có thể quên một loài hoa nhưng đâu thể quên mùi hương của nó Anh bỏ lỡ nhân duyên trời cho thì đâu xứng đáng với những gì đã có Nhưng nếu em đã không tới thì khu vườn này còn gì nữa đâu Nhưng nếu em không tới thì khu vườn này còn gì nữa đâu
Một giây sau cuối Một giây đau thương Chẳng còn níu giữ điều gì trên những con đường
Ngoài trời còn mưa Ta đã quên chưa Hay lại giấu đi những thứ không còn nữa?
Vài dòng thư tay Còn lại gì lúc này Thôi đành quên hết đi nỗi buồn tháng ngày Đứng giữa trời mây Ta cũng chẳng hay Mình đã buông tay.
Bước rồi bước sẽ qua Để đọng lại những gì Giọt nước mắt trên khóe mi Lau đi liệu có còn rơi tiếp?
Khép lại những ước mong Những cơn đau còn trong lòng Để ta bước tiếp Phải đi cho hết con đường.