Lyrics: Nguyễn Ngô Thanh Liêm/Huỳnh Hữu Khang
Music: Nguyễn Ngô Thanh Liêm
Ta vô tình ôm lấy nỗi đau
Sự cô đơn tựa như mây ngàn
Anh chỉ còn biết đứng phía sau
Nhìn thấy em cùng với bạc vàng
Anh vô tình rơi vào nỗi đau
Chẳng ai muốn nói thêm câu nào
Thiên thần à sao vội đi mau
Mà chẳng gửi cho anh lời chào
Anh đã rơi vào không gian cầu
Nỗi sầu đang dần dần dâng cao
Tình ta đẹp như ban đầu
Nhưng mà sao người vội quên mau
Anh thường đi đi về về
Chỉ mong em uống cạn thêm ly này
Nhưng mà thoi có lẽ anh nên
Cất Nó Vào trong Memory
Sao em chẳng nói thêm câu nào
Để dòng nước mắt lăn dài trên mi
Anh muốn gửi em lời chào
Nhưng mà ta đã nói lời chia ly
Thì thôi tình ta cất mau
Uống thêm viên Paracetamol
Em ơi em à anh vẫn ok
Nhưng nhớ em thì nó vẫn còn
Đêm đông rồi
Đừng đi mà
Em như là Thiên Thần
Mỗi đêm về
Đã sưởi ấm tim buồn cho anh
Để dịu bớt lòng này thêm đau
Anh không cần
Những món quà
Chỉ cần có em rồi
Dưới trăng tàn
Viên thuốc an thần sẽ không thêm
Anh sẽ không còn vào ngày hôm sau
Và giờ anh ngồi đếm tháng ngày em đi
Anh đã trở thành người thân với sự cô đơn
Chỉ mong em quay trở lại nhưng chỉ là chiêm bao
Anh vẫn sẽ đứng lên và nói không sao mà
toi vua giet chet linh hon minh
im killing my soul im so ****ing tired, im so fking weird
bao tháng năm đã mong chờ đi tới lâu đài kia
nhưng đã không trọn vẹn một mối tình ta
what should i do now, please tell me buddha
con chỉ sống đau khổ không tìm thấy đường ra
bao lẻ loi cô đơn một mình đã chiếm lấy linh hồn ta
đêm đêm chỉ biết một mình ngồi hát bản tình ca.