NGƯỜI NHƯ ANH XỨNG ĐÁNG CÔ ĐƠN

Lyrics: Trần Tất Thiện Tâm/Vũ Cát Tường/Pham Hoang Khoa/Dang Thanh An Music: Trần Tất Thiện Tâm/Vũ Cát Tường/Pham Hoang Khoa/Dang Thanh An Ánh sáng tắt đi, chẳng để lại thứ gì Cuối cùng mọi cố gắng chỉ là vứt đi Tìm trong ký ức vẫn còn, bờ vai môi son Từng ở bên anh, từng nằm tay anh Trí nhớ khắc sâu, ngày đôi ta mất nhau Bất lực, anh trôi vào trong nỗi đau Chẳng gì có thể xứng đáng lấp đầy Khoảng trời em buông tay nơi đây Bước chân như ngã quỵ Chấp nhận ta chia ly Phải chăng anh đã lỡ đến sớm một vài kiếp người để yêu em Phải chăng duyên chúng ta phải chấp nhận đường đi của số phận Không thể phạm sai ý trời Giữ em một chút trước lúc xa hơn Trời làm gió từng cơn Có lẽ người như anh chỉ xứng đáng cô đơn Nếu bên anh mà em quá nhiều phiền lo Anh xin trả lại em sự tự do Để em sớm vui lên, rồi mai sẽ mau quên về những ngày u ám không đáng có Anh chỉ là một phần của hành trình Dù đã từng nghĩ rằng mình hơn thế Nhưng tương lai cả hai đã sụp đổ cũng vì cách yêu của anh quá vụng về Khi trải qua vô số lần thất vọng, có lẽ em đã chẳng muốn hy vọng nữa Có cố gắng cách mấy cũng bằng thừa bởi anh là người khiến tim em đóng cửa Nên anh chọn ở lại với cô đơn Cùng những mảnh ký ức chưa trọn vẹn Chỉ tiếc rằng từ nay về sau chẳng còn danh phận gì để mà nhớ em Alright, và nhìn em đang yêu ai đậm sâu Anh chỉ biết cắn răng chịu đau Và nhiều lần đã ước ta lỡ may gặp nhau giống như lần đầu Bạn bè thường bày trò trêu anh Gửi những story em cùng người tốt hơn Chẳng thể nói gì hơn với những thứ anh từng cho em, anh xứng đáng là người cô đơn Bao nhiêu năm qua không thể đếm hết lúc nước mắt mình rơi Ký ức cứ đến chứ anh chẳng dám tìm tới Nhiều lời bài hát anh chỉ viết về một người Vậy thì đành thôi, em chẳng muốn thấy mình đơn côi Anh chỉ muốn chờ ngày em tới xem anh như một người mới Phải chăng anh đã lỡ đến sớm một vài kiếp người để yêu em Phải chăng duyên chúng ta phải chấp nhận đường đi của số phận Không thể phạm sai ý trời Giữ em một chút trước lúc xa hơn Trời làm gió từng cơn Có lẽ người như anh chỉ xứng đáng cô đơn Một mùa hạ ôn nhu có khiến giấc mơ yêu em được kéo dài thêm? Chìm mình vào mưa đêm liệu tim anh thôi nhức nhối? Kết cục hôm nay sẽ mãi không thay đổi, câu chuyện của chúng ta phải dừng ở đây thôi Đành chia đôi rẽ lối Tự thân gặm nhấm những ngày tháng lầm lỗi, lẳng lặng ngược dòng hoa trôi Mình anh trong bóng tối Phải chăng anh đã lỡ đến sớm một vài kiếp người để yêu em Phải chăng duyên chúng ta phải chấp nhận đường đi của số phận Không thể phạm sai ý trời Giữ em một chút trước lúc xa hơn Trái tim em muốn giữ lại Cơn đau không thể bớt đi hơn Có lẽ người như anh chỉ xứng đáng cô đơn Có lẽ người như anh chỉ xứng đáng cô đơn