Ngây Dại

Music: Đỗ Văn Thái/Đào Ngọc Kiên Lyrics: Đỗ Văn Thái/Đào Ngọc Kiên Như mọi ngày ta vẫn đang thường ngồi Uống cốc cà phê nhả ra vài làn khói Giữa buổi chiều đông gió trên sườn đồi Ngắm nhìn khung cảnh trong vòm tâm ảnh Nhưng mà tìm không thấy đâu được người Đến hết từng nơi mà ta từng cùng nhau Không gặp mặt không nói thêm một lời Người đến và đi đôi mắt ta lại lau Thêm một người nữa khiến/ cho ta bị chìm sâu Không một tung tích/ giữa mênh mông tìm đâu
Nhưng mà ta vẫn cứ u mê đâm đầu vào Tạo ra một thế giới đau thương u sầu bào
Và giờ thì ta cũng chẳng tin /tình yêu thêm được nữa khi mà sự tổn thương /liên tiếp không được chữa Khi mà em đã chiếm phân nửa não thân hồn Để anh lại tan tác nơi đây với bồn chồn
12h đêm ngồi Bass với điếu cần Cố để mà quên đi đau thương Chìm sâu vào u buồn Tim như bất động Các sợi mạch đang như tơ vương My life is gone baby Và anh chẳng tìm thấy được bản thân mình Chắc là ảo giác maybe So Nevermind thôi thì quên đi Ừm hưmmmm
Yeah Cho anh có thể thấy được sự tồn đọng ở trong tâm trí của em với anh dù chỉ một lần
Và sau cơn mơ tỉnh dậy từng mảng kí ức đã quấn qua đi mà sao bản thân của anh vẫn thế cơ thể suy thoái và mai một dần
Anh không biết điều đó là gì nó đã từng xuất hiện trong chiêm bao Liệu đó là một điểm báo hay là suy nghĩ của kẻ điên sao? Và anh lại tin tưởng nó cộng hưởng điều đó mà đâm đầu vào và trôi vào trong theo dòng trạng thái mặt thêm dạng tái rồi u sầu cào
Không thể không thể biết được đó là yêu hay chỉ là dối Em cứ nhởn nhơ trêu đùa sao không một lần nói thẳng và chối Trêu đùa một kẻ si tình điều đó với em là trò tiêu khiêu khiển Nhưng em đâu biết rằng điều em làm nó cho anh có được sự siêu nhiên
Tạo ra trong anh tưởng tượng về những điều anh còn chưa từng nghĩ Lấy bản sao của một người khác hoàn chỉnh bản thân mà anh từng ví Rồi em chọn kết thúc nó bằng cách ra đi để anh giày vò Và ngồi ôm trọn câu hỏi vì sao mình sai ở đâu để cố mày mò
Như mọi ngày ta vẫn đang thường ngồi Uống cốc cà phê nhả ra vài làn khói Giữa buổi chiều đông gió trên sườn đồi Ngắm nhìn khung cảnh trong vòm tâm ảnh Nhưng mà tìm không thấy đâu được người Đến hết từng nơi mà ta từng cùng nhau Không gặp mặt không nói thêm một lời Người đến và đi đôi mắt ta lại lau Thêm một người nữa khiến/ cho ta bị chìm sâu Không một tung tích/ giữa mênh mông tìm đâu
Nhưng mà ta vẫn cứ u mê đâm đầu vào Tạo ra một thế giới đau thương u sầu bào
Và giờ thì ta cũng chẳng tin /tình yêu thêm được nữa khi mà sự tổn thương /liên tiếp không được chữa Khi mà em đã chiếm phân nửa não thân hồn Để anh lại tan tác nơi đây với bồn chồn
Bắt đầu nỗi buồn, khi vòng lặp khiến đầu của anh lại thường xuyên quay cuồng Bên mọi mối quan hệ anh quen mình là người hay nhường Moi móc móc hết tâm can để đem trao đi rồi đến lúc khi bản thân mình cần lại chẳng biết tìm được ở nơi đâu để vay mượn Đôi mi em đung đưa trong làn gió đông về Những lời hứa vứt hết, chẳng màng bõ công thề Dưới cái lạnh buốt giá anh toàn nhớ mong hè Hình ảnh nàng còn lưu trong máy em mang bó bông kề
Dòng tin nhắn viết vội gửi đi chẳng còn muốn xem lại và để ý nó từ ngày bao nhiêu Anh như sống trong đống thị phi nhưng mặc kệ hết những lời ngoài tai và chỉ chống chế với lũ bạn rằng bởi đó là người ta yêu
Cảm xúc nổi trôi theo dòng hải lưu chạm tới Những cô gái lạ, không nắm bừa ai tạm với Cái tôi đủ lớn để tự vượt qua một mình Dù biết vẫn khó mà rời, như tự mua dây buộc mình Bao nhiêu lời níu kéo em chẳng thèm lắng nghe Khuôn mặt của anh em nhìn chán chê Không còn mắc mớ nỗi niềm sẻ chia Mọi lí do đều được thoát ra thế này thế kia Lặng mình lê bước với những vết thương Tự dặn lòng thôi chẳng yêu với đương Nhưng rồi anh biết sẽ lại đến lúc những cảm xúc tiêu cực về em khiến anh quay trở lại nơi này, sớm thôi