Lyrics: Khoa Nguyen
Music: Khoa Nguyen
Anh không thể nào nói mình quên nhau rồi
Tất cả anh có là mùa đông bên đồi
Kể về điều ước của em trên đời
Khi sương đêm lạnh buốt thì nỗi đau đâm chồi
Anh mất anh của trước kia rồi
Không đến bên anh ngồi
Anh đã cố gắng quên đi bởi vì đêm đó
Sáng như vì sao trên trời
Bài ca không lời
Em đã bước đi trong đêm
Anh biết khóc là không nên
Baby trôn vùi trong đêm huhhh
Mỗi khi không em yehhh
Anh đâu có thể nào quên được
Có thể chết trước khi mình đến lượt
Huhh
có khi nào bỏ đi i yeah yeah
Ở màn đêm tối lên cao còn lên yeah
Anh không thể nào thoát ra giữa đêm yeah
Anh chỉ muốn luôn từ chối linh hồn em yeah
Ánh đèn đường chiường chiếu ở trên đầu
Ánh đèn không còn
Anh muốn được tới lui lối mòn
Mở mắt lên không màu
Và cả ánh nh đèn vàng àng đang xếp thành hàng trong đêm
Anh đã nhớ một người mà không biết rằng mình nên quên
Anh đã cố để nụ cười ấy hiện về trong em
Đừng bật khóc vậy mà hình dáng ấy của người anh không quen
Anh mất anh của trước kia rồi
Không đến bên anh ngồi
Anh đã cố gắng quên đi bởi vì đêm đó
Sáng như vì sao trên trời
Bài ca không lời
Em đã bước đi trong đêm
Anh biết khóc là không nên
Baby trôn vùi trong đêm huhhh
Mỗi khi không em yehhh
Anh đâu có thể nào quên được
Có thể chết trước khi mình đến lượt
Tất cả âm thanh như vang ở trong tai
Cuộc vui của anh là không có trọng tài
Anh đâu biết đâu ngày mai