Lyrics: Trần Lê Bích Tuyết Music: Trần Lê Bích Tuyết Ver Nam: Một ngày đầu năm em đến bên đời anh, Để cảm nhận được tình yêu nhiều như thế Tây Nguyên ngày đó anh đón đưa em về, Ngày nắng ngày mưa ngồi sau nghe anh kể Về chuyện 2 đứa 1 ngày của mai sau, Là chuyện tình yêu luôn sánh kề vai nhau Qua vài năm nữa dù bạc 2 mái đầu Nhưng tại sao hôm nay vì anh mà ai đau Lời than chỉ khiên cho bản thân anh trượt dài, Mà thời gian thì không cho bản thân quay ngược lại.
Anh đã khiến ai cạn khô 2 dòng nước mắt, Đó là anh và chính anh đã lặng thinh Nhìn em khóc đẫm hàng mi lau thật nhanh rồi quay đi ngay trước mặt Sẽ chẳng có 1 ai cứ yêu mãi người vô tâm, Hơn nhiều lần em nói vs anh rằng mình cô đơn Nhưng anh chẳng biết, vì anh đã yêu, Yêu bằng 1 cách thiếu điều cần nhất chỉ đơn giản là quan tâm Cho anh giữ lại lấy 1 phần của niềm vui, Cho anh xóa hết những điều khiến em buồn nhất Cần bao nhiêu lâu để điều ấy được chôn vùi, Khi bản thân này muốn cất sâu trong lòng chẳng muốn mất
Xin lỗi anh đã lạc bước mình của ngày qua, Xin lỗi em vì hết mọi chuyện đã xảy ra cho anh được kể về cô gái mà anh yêu, Đã từng thương anh và yêu anh nhiều rất nhiều Thích màu của biển, thích bầu trời xanh, Thích ngắm hoàng hôn và đương nhiên là cùng anh Thích một giấc ngủ, không phiền anh đèn, Em muốn bình yên và em muốn là trọn vẹn Anh đã ở đâu ngày tháng đó không đi kèm, Khi đem nắng về thì 2 mình đã lỡ hẹn.! Em à!
Mel Tuyết: Nghe âm vang đâu đây tiếng ai đang than thở, Nghe bao nhiêu suy tư cứ như ùa đến giết chết con tim này. Nghe chân anh ra đi cứ xa dần mãi xa, em chẳng bao giờ tin, Em chẳng thể nào tin, mãi không thể tin Bóng ai cô liêu em như mơ em như đóa hoa dần.... chết....rồi Còn sót xa bao nhiêu em xin tan nhanh trong ly men cay đêm nay uống cho héo tàn
Ver Thanh: Và chắc cũng có thể là lần cuối anh đi về thăm lại những con đường từng *** Mưa lại về nghe âm thanh rải rác giờ ai là người say giấc nồng cùng em Nơi chốn vùng quê du dương khúc nhạc buồn, có nỗi nhớ nào được lột tả trong lời hát Thanh xuân ngắn ngủi của anh là gặp em nhưng còn về phần yêu xin hẹn 1 đời khác Biết đâu rồi sẽ có 1 ngày bỗng dưng, em gặp con người khác có thể cùng sống chung Còn về phần anh thì vẫn mãi như thế những tấm hình kỷ niệm vẫn còn được đóng khung Ai sẽ là người dắt em qua từng thang bậc hồng, họ có trao cho em tình yêu thương thật lòng Hay chỉ là cảm xúc bất chợt bùng cháy lên, ở giữa khoảng trời rộng họ vô tình tìm thấy em Thao thức mấy đêm, và đáng phải có lẽ anh phải chịu trách nhiệm, những sai lầm trong câu chuyện tình cảm ấy, nhưng chẳng đủ can đảm ấy khi dừng lại nơi này, cảnh vẫn còn mà người đâu chẳng thấy Lại bầu bạn với nỗi buồn thường mang Dù anh chỉ muốn cuộc sống mình đơn giản, cùng em đi hết 1 quãng đời trường an Thời gian làm thay đổi tất cả, em cũng đã phai mờ nét đẹp thời nữ nhi Anh chỉ mong 1 ngày ta gặp lại với đôi lời hỏi thăm và quên chuyện cũ đi Và dù là đau thương khiến cho anh yếu mềm, nhưng có sao thì đôi chân vẫn phải bước Để được ngắm em cười cô gái ngày hôm qua, hồn nhiên, không phấn son cầu kỳ và chải chuốt
Mel Tuyết: Chờ nắng chờ gió chờ mãi nhưng chẳng mong thấy anh quay về đành thế người nhé tình hết, em phải mong thoát kiếp u mê này Bóng ai cô liêu em như mơ em như đóa hoa dần.... chết....rồi Còn sót xa bao nhiêu em xin tan nhanh trong ly men cay đêm nay uống cho héo tàn Thôi rồi...anh ơi cũng đến khi ly biệt Hết rồi...anh ơi ta đã xa mãi xa