Lyrics: Bùi Danh Tùng
Music: Bùi Danh Tùng
Sapa ở mạn Quán Thánh khi vừa dừng chân tại trạm bán bánh
Bánh rán mật và cốm xanh, đôi môi dư vị váng sánh
Tôi hiểu nếu bạn không hiểu nhưng nếu không thử thì bạn đáng trách
Tôi khuyên đừng đến đây vào đầu giờ chiều vì lúc đó đã quá khách
Đừng đến đây phá phách, ở đây không coi trọng sự phá cách
Họ mặc theo kiểu thanh lịch, kết hợp với chiếc quần bò đã rách
Hút thuốc theo kiểu thanh tịnh trên tay là thứ lấy trên giá sách
Ngụm này để dành, gió mùa Thu đung đưa bể cành, ngay trên quán thánh
Nhấp 1 ngụm mà như đang ở Sapa
Hương vị này là hương vị không thể thấy trên radar
Hương vị này là hương vị để bọn tao ngồi ba hoa
Hương vị này là hương vị chị em ngồi hóng drama
Chỉ là thước phim anh quay lại
Ở chốn mà ta vẫn ngồi
Qua mây gió qua nắng gắt gọi cốc nước
Mùa thu ấy, dù không thấy, mình vẫn bước
Yên Quán Thánh dòng người đổ xô
Thiên nhiên ở trong khoang họng
Ngang dọc bạn bè thủ đô
Rủ vô Thái Yên café vang đọng
Tán gẫu luyên thuyên blah blah
Nhỏ giọt cốc Yên Sapa
Vài câu rap được viết qua loa, nhưng bây giờ nó được bật qua loa
Nhìn ở phía đường xa xa, 1 vài người cầm cốc Kafa
Bảo gu bọn này bằng 0 rồi cười haha với cả nana
Ánh mặt trời phả qua da, nó còn nóng hơn cả drama
Trap girl với 2 chú bé đần gì gì nhưng mà tôi cũng chả tham gia
Hoàng Diệu rẽ Phan Đình Phùng hồ Trúc Bạch nơi ta thường qua
Tao rap về thứ tao yêu kệ mẹ chúng mày cứ xả ak
Thằng nào thằng đấy cứ “skrt skrt skrt” điểm kém thì đừng đăng nha
Trên con beat Mac Miller tao là hiện thân của Trần Đăng Khoa
Yên Quán Thánh, nơi ta hẹn nhau vào ba giờ chiều ở
Yên Quán Thánh, nhá nhem ước mơ, mong chờ nhiều
Yên Quán Thánh, cứ như là một tấc thơ, trong giờ chiều của
Yên Quán Thánh, mà cũng đừng có gọi cho tao nếu mà tao đang ở Yên Quán Thánh
Nhấp 1 ngụm mà như đang ở Sapa
Hương vị này là hương vị không thể thấy trên radar
Hương vị này là hương vị để bọn tao ngồi ba hoa
Hương vị này là hương vị chị em ngồi hóng drama
Chỉ là thước phim anh quay lại
Ở chốn mà ta vẫn ngồi
Qua mây gió qua nắng gắt gọi cốc nước
Mùa thu ấy, dù không thấy, mình vẫn bước
Qua nắng gắt, qua mây gió, gọi cốc nước
Mùa thu ấy, dù không thấy, mình vẫn bước
Em ngồi lại gần mở cửa tâm hồn bảo anh là nhanh vào xem
Em kể một câu chuyện trong ngàn câu chuyện của anh và em
Em ghét việc phải khuất phục trước những quy chuẩn của xã hội
Nghe lời thì được thăng tiến, còn phá luật thì là giã tội
Vì vậy nên em quyết tâm, đâm đầu vào một vòng xoáy
Mà khi vòng xoáy đó không còn nữa, thì em nhận ra rằng mình đã vội
Tình yêu, tạp nham còn tình bạn thì cũng gạt sang
Em lấy hết sức đạp thang chỉ để nhận ra không đủ đạp tan
Những khắc chế dc sắp đặt, những kẻ đứng đầu họ đã thắt chặt
Luật lệ cho người phụ nữ trong cái xã hội quá nhiều áp đặt
Anh cũng chẳng là ai nhưng sẽ khuyên nàng
Thế giới đang thay đổi nhanh, đừng tin lời khuyên gạo cội
Mà hãy tin thời thiên địa lợi, hãy tin vào luật hấp dẫn
Và không bao giờ được làm mất “nhẫn”
Nếu tin vào bản thân mình em sẽ trở thành 1 biên đạo giỏi
Hay là một nữ doanh nhân
Hay là ca sĩ như Vũ Thanh Vân
Kể cả một nhà khoa học, hay là một lữ hành nhân
Hay là bà mẹ nội trợ cũng được chỉ cần 2 chữ thành tâm
Rồi em sẽ trả bao nhiêu để dành lại được 2 chữ thanh xuân
Và có thể mùa thu nào đó ta sẽ lên tàu để đi Sapa
Nhưng chiều nay anh muốn ngồi Quán Thánh để nhìn thành phố tan ca
Có thể khi cốc nước cạn mình ra hồ Trúc Bạch la cà
Bỏ qua những chuyến du lịch đi vì ở đây đã có sapa
(Chỉ là thước phim anh quay lại
Ở chốn mà ta vẫn ngồi
Qua mây gió qua nắng gắt gọi cốc nước
Mùa thu ấy, dù không thấy, mình vẫn bước…)