Lyrics: Nguyen Hanh Linh
Music: Nguyen Hanh Linh
Từng ngày dài trôi
Lá vẫn xanh và mây vẫn bay qua
Tâm hồn đơn côi
Dưới bóng cây ở hướng phía tây vệt nắng cuối trời
Và làn gió vương nhẹ lên mái tóc
Làm gì đây khi cảm xúc trống rỗng
Nước mắt ngắn dài
Không thể kể lại một câu chuyện nào
Một mình vẩn vơ
Sẽ rất lâu mình mới thấy đau
Như ngày còn thơ
Vết nứt sâu và nhớ rất lâu
Vì đến bất ngờ
Giờ khôn lớn nên chẳng hề bỡ ngỡ
Ngồi đếm những niềm tin đã vỡ
Đã quá ngây khờ
Không thể giả vờ một đoạn nhạc thơ
Chẳng muốn nghe lại, những thanh âm đã cũ xa xưa
Chẳng muốn mơ lại, giấc mơ đêm qua kéo tới ban trưa
Chỉ muốn một mình thôi, ngồi đếm ngày nhẹ trôi vào đêm mưa
Một cái ôm chặt, sẽ mang theo nước mắt rưng rưng
Ngồi xuống ôm mặt, kéo theo bao giông tố không ngưng
Rồi sẽ tan phải không?
Buồn sẽ chìm vào trong kí ức.
Một mình vẩn vơ
Sẽ rất lâu mình mới thấy đau
Như ngày còn thơ
Vết nứt sâu và nhớ rất lâu
Vì đến bất ngờ
Giờ khôn lớn nên chẳng hề bỡ ngỡ
Ngồi đếm những niềm tin đã vỡ
Đã quá ngây khờ
Không thể giả vờ một đoạn nhạc thơ
Chẳng muốn nghe lại, những thanh âm đã cũ xa xưa
Chẳng muốn mơ lại, giấc mơ đêm qua kéo tới ban trưa
Chỉ muốn một mình thôi, ngồi đếm ngày nhẹ trôi vào đêm mưa
Một cái ôm chặt, sẽ mang theo nước mắt rưng rưng
Ngồi xuống ôm mặt, kéo theo bao giông tố không ngưng
Rồi sẽ tan phải không?
Buồn sẽ chìm vào trong kí ức.
Một cái ôm chặt, sẽ mang theo nước mắt rưng rưng
Ngồi xuống ôm mặt, kéo theo bao giông tố không ngưng
Rồi sẽ tan phải không?
Buồn sẽ chìm vào trong quên lãng