Vạn Dặm Cách Xa

Music: M-Roy Em đi về nơi Thành đô áo hoa lụa là Em xa rời tôi Chạy theo nhung gấm ngọc ngà
Con tim đã trao Giờ đây hoá vay lụi tan Tôi yêu hoàng hôn Cô thích châu báu hoa màu
Cố nếu tình mình em ơi Sao người đi chẳng nói một lời Có những ngày buồn miên man Lòng quặn đâu khi em nói câu giã từ
Đành lòng nhìn người quay bước Hiên nhà ai nay vắng tanh Có lẽ do anh số kiếp nghèo khó cơ hàn
Trách sao phận mình bạc tình,lắm duyên lỡ làng,em về nơi phồn hoa ngàn sóng
Vạn *** đường tình xa cách,người xưa ái ân đâu rồi Cớ sao không quay về đây
Ngày buồn người hoá hư không, bến xưa vẫn mong, tim anh nát lòng
Con tim ta bao nhiêu tan vỡ Khi em đi từ ly ta đau chớ Anh thôi nhung nhớ Nghĩ về đâu xa tình đôi ta tình lỡ
Lang thang đâu trong đêm tối, ký ức ùa về Con thiêu thân nay hoá kiếp, số đắng lê thê Và vội vàng người bước đi, Chẳng nghĩ chi Nàng lại bỏ quên,quên Kiếp lương thê
Duyên ta nay thôi đã định Cạn tình mối lương duyên Tuý quyển tình sầu bao muộn phiền cứ luân phiên Ai mang đau khổ trái tim nàng nương uyên Dây tơ hồng này đứt đoạn nối lại càng đau thêm
Lòng yêu em nay vẫn còn và đang còn ở đó Bức hoạ thiên tình gửi lại ngàn đời sau Tình cuốn theo mây,mây bay theo bão gió Kiếp này không ngộ thì đừng hẹn kiếp sau
Cố nếu tình mình em ơi Sao Người đi chẳng nói một lời Có những ngày buồn miên man Lòng quặn đâu khi em nói câu giã từ
Đành lòng nhìn người quay bước Hiên nhà ai nay vắng tanh Có lẽ do anh số kiếp nghèo khó cơ hàn
Trách sao phận mình bạc tình,lắm duyên lỡ làng,em về nơi phồn hoa ngàn sóng
Vạn *** đường tình xa cách,người xưa ái ân đâu rồi Cớ sao không quay về đây
Ngày buồn người hoá hư không, bến xưa vẫn mong, tim anh nát lòng
Chim bay.... mây bây... đến phương trời không có người đợi Em nơi đâu... đây hay .... sắc cầm duyên tình lợt theo thiên .... ý
Đành lòng nhìn người quay bước Hiên nhà ai nay vắng tanh Có lẽ do anh số kiếp nghèo khó cơ hàn
Trách sao phận mình bạc tình,lắmt duyên lỡ làng,em về nơi phồn hoa ngàn sóng
Vạn *** đường tình xa cách,người xưa ái ân đâu rồi Cớ sao không quay về đây
Ngày buồn người hoá hư không, bến xưa vẫn mong, người đã theo chồng