Music: Ngọc Đắc Lyrics: Phạm Ngọc Đắc Phía cuối đường Phượng rơi khắp phố phường Tiếng trống trường Giờ mang bao niềm thương Những nụ cười Còn vương vấn trên những khuôn mặt Bỗng chốt lại Hai hang mi ướt nhem
Bạn ơi ! Đừng quên tôi nhé Dù cho ngày sau vẫn sẽ Sẽ nhớ về nhau Bạn ơi ! Đừng quên tôi nhé Dù cho ngày sau vẫn sẽ Mãi là bạn của nhau
Chúng ta phải xa nhau rồi Chúng ta sẽ đi thật xa Vẽ cho giấc mơ cuộc đời Một , một khát khao Một tương lai
Sẽ thôi sống trong bao bọc Sẽ xa vòng tay cô thầy Này bạn ơi ! Chúng ta phải lớn thôi
Chúng ta phải xa nhau rồi Chúng ta sẽ đi thật xa Vẽ cho giấc mơ cuộc đời Một , một khát khao Một tương lai Sẽ thôi khóc cho hiện tại Mỉm cười tiếp cho ngày mai sau này Này bạn ơi ! Chúng ta phải lớn rồi
Gấp trang sách cũ Mình mở tương lai mới Đắp chăn ấp ủ Thì giờ vươn vai tới Nơi ban công, khuôn viên ghế đá Vẫn nơi đó vẫn luôn chờ ta Bao mùa cây thay lá Phượng vẫn đứng đó và nỡ hoa Và thầy cô giáo như là BA MẸ hiền Mà học sinh ngỗ ngáo chỉ có khuyên , không có phiền Cái tuổi học trò là cái tuổi mộng mơ Tới buổi chào cờ nhắc thì sợ xa thì chẳng nỡ Có những tháng ngày dài Học hành thì ít cúp tiết miệt mài Có những tiết trả bài Vẫn được 10 điểm nhưng ở trên bài tay Có những tháng ngày dài Ghi tên mỗi tiết ở sổ đầu bài Mới đó giờ nhìn lại Khóc ướt nhòe đi đồi mắt Nai
Lòng bao vấn vương Bủa vây bao nhớ thương Tuổi thần tiên Cùng chung mái trường Mùa thi đã qua Phượng hồng cũng đã xa Đã xa rồi , Còn giấc mơ nào cho ta