Sài Gòn và Nước Mắt

Music: Khiem/QuocKiet Lại một ngày nữa Đến sát bên anh chẳng hay Đô thị không em Thiếu vắng đi đôi bàn tay Ngọn đèn cô đơn Dường như muốn trách ta Tại sao người lại cách xa Đường đêm giá buốt Có mấy khi anh nhận ra Gã khờ hôm qua Buông lời lạnh lùng với hoa Kìa tiếng nấc ai bên hồ Thì ra phố không bến đợi Nên khóc than Sài Gòn chẳng có lỗi Kỷ niệm đâu mất rồi Gói lại hai vùng ký ức Có tên em nơi ngoại ô Sài Gòn thật đau đớn Chứng kiến hết bao tan vỡ Ngày đã mình lỡ chuyến xe dại khờ Đưa đón mùa yêu cuối cùng Sót lại thành phố hoang sơ Chỉ có một người bơ vơ Và vài dòng nước mắt Vẫn cứ thế tuôn trào Khi em nói rời đi Lòng còn nhiều nút thắt Khi đôi chân vội bước Em không nói lời chi Thế thì giữa chúng ta là gì Hay em chẳng còn nhớ tên anh Người từng yêu em nhiều như thế Nhưng sau cùng lại hóa thành Kẻ mong manh Anh cũng nhiều lần khóc Khi bước về đêm Như chẳng có cách nào quên Anh còn mang nhiều hình bóng ấy Khi mà nhiều khoảnh khắc Anh nhớ về em Anh tự nhủ bản thân sẽ không buồn Khi em đi cùng một ai khác Nhưng nước mắt vẫn lăn theo từng dòng Nỗi cô đơn ngày dần tan nát Anh đã cố Nhưng chẳng thể níu được nhau Em hãy hạnh phúc về sau Anh sẽ vẫn yêu em như ngày đầu Như chưa từng có những niềm đau Đứng giữa lòng Sài Gòn bật khóc Vì chuyện tình mình chẳng thể vẽ nên Anh vẽ về những mảnh ký ức Còn họ vẽ về phần đời của em Sài Gòn chẳng có lỗi Kỷ niệm đâu mất rồi Gói lại hai vùng ký ức Có tên em nơi ngoại ô Sài Gòn thật đau đớn Chứng kiến hết bao tan vỡ Ngày đã mình lỡ chuyến xe dại khờ Đưa đón mùa yêu cuối cùng Sót lại thành phố hoang sơ Chỉ có một người bơ vơ